THÔNG BÁO QUAN TRỌNG:

SỬ DỤNG VPN hoặc 1.1.1.1 để truy cập web trong trường hợp bị chặn.

Theo dõi FANPAGE FB hoặc DISCORD hoặc TELEGRAM để thảo luận và nhận các thông báo cập nhật!!!

  1. Home
  2. Mở đầu: Sao cô giáo lại ở tiệm soapland thế này!?

Loading!!

"S-Sao cô giáo lại ở đây (tiệm soapland) thế này...!?"

"Sao em (học sinh) lại ở đây (tiệm soapland) thế này...!?"

Nơi đó là một căn phòng bài trí đơn giản. Bên trong không gian được chăm chút kỹ lưỡng để tạo cảm giác sạch sẽ, có một chiếc giường cỡ lớn và một phòng tắm ở phía trong cùng.

Trong phòng thoang thoảng mùi hương của nước xịt phòng, hòa lẫn với chút nước hoa dịu nhẹ và mùi hương cơ thể nữ tính tỏa ra từ người phụ nữ trước mặt cậu.

Vào cái ngày nắng nóng như thiêu đốt ấy, Otsugi Hari— người đến một tiệm người lớn để phá bỏ kiếp trai tân — đã gặp ngay chính cô giáo chủ nhiệm của mình như thế đó!

Mọi chuyện lùi lại trước đó một chút.

Otsugi Hari. Học sinh năm ba cấp ba. Biệt danh bạn bè hay gọi là Harry. Chưa có bạn gái. Phương châm sống: "Làm ít hưởng nhiều". Ước mơ: "Cả đời chỉ chơi không cần làm".

Chính vì thế, cậu luôn cố gắng không nỗ lực trong việc học, miễn sao né được điểm liệt là tốt rồi. Đáng lẽ ra mọi chuyện phải là như vậy.

Tiếng ngòi bút chì kim — một khối carbon — cào sột soạt trên giấy vang lên trong phòng.

(Không ngờ mình lại tô nhầm ô trả lời để rồi dính điểm liệt một môn thế này...)

Nhờ phúc của sự bất cẩn đó, vào một ngày khi kỳ nghỉ hè đã trôi về nửa sau, cậu đã trở thành học sinh dính điểm liệt duy nhất phải ở lại trường học phụ đạo.

"Được rồi, còn mười phút nữa thôi đấy. Nếu lần này còn trượt là phải thi lại lần nữa, nên tập trung vào cho cô."

Trong lớp học, chỉ có duy nhất hai người ngồi lại: Hari và cô giáo chủ nhiệm Fueari Teruha. Kiểu tóc bob cắt tỉa có phần hơi bù xù cùng khuôn mặt giản dị của cô càng lộ rõ hơn khi kết hợp với chiếc áo len mỏng đơn giản và quần jeans. Gương mặt cô có chút chán nản, nhưng nếu xét đến hoàn cảnh phải đi làm vào kỳ nghỉ hè quý giá chỉ vì một học sinh bị điểm liệt, thì điều này hoàn toàn có thể thông cảm được.

Tuy nhiên, sự chu đáo của cô lại được các giáo viên khác cũng như phụ huynh đánh giá khá cao, và cô cũng nhận được sự tin tưởng từ học sinh.

"Em thế nào cũng không đến mức phải thi lại đâu mà. Nhờ vụ này mà lát nữa em phải đi làm thêm luôn đây này, kỳ nghỉ hè năm nay coi như chẳng còn chút tự do nào..."

"Đấy là tại tự em chuốc lấy đấy thôi."

Cô chủ nhiệm thẳng thừng dập tắt lời than vãn của học trò. Rồi chính cô cũng tự thở dài:

"Đến cả cô đây này, hè năm nay còn chưa đi du lịch được phát nào đâu. Năm nay lại không được mặc đồ bơi nữa rồi."

"Em muốn ngắm cô mặc đồ bơi thử xem sao."

"Còn lâu nhé, ai lại để học sinh nhìn thấy mình mặc bộ đồ bơi đã cất công chuẩn bị chứ."

Hari điền nốt phần trả lời còn lại rồi mang lên bàn giáo viên. Teruha vừa thở dài vừa kiểm tra đáp án.

(Thế là nhiệm vụ kỳ nghỉ hè cũng xong. Mà nghĩ lại thì, một buổi học mùa hè "chỉ có hai người" thế này cũng không tệ... Cô Fueari nhìn thì có vẻ xuề xòa, nhưng mà...)

Hari lén nhìn cô giáo chủ nhiệm. Giữa ngày hè, cô mặc trang phục khá mỏng, vòng một nảy nở cùng đường cong bên hông lộ rõ mồn một bên dưới lớp áo len mùa hè như đang khẳng định sự hiện diện của chúng. Nốt ruồi duyên thấp thoáng lộ ra ở nách trái trông thật gợi cảm.

(Chắc chắn có không ít đứa trong trường nhận ra nét cuốn hút này của cô Fueari đâu...)

"Cười toe toét cái gì đấy hả? OK, qua môn nhé. Lần tới phải làm cẩn thận ngay từ đầu đấy biết chưa?"

"Dạ vâng ạ. Cô cũng vất vả rồi."

"Còn không phải tại ai hả, thật là... Kỳ nghỉ hè còn lại thì tranh thủ mà tận hưởng thanh xuân đi... À mà này, em định học lên tiếp đúng không?"

"À, em tính sau khi tốt nghiệp sẽ làm thử công việc ở chỗ người họ hàng một thời gian xem sao... Nếu có thi đại học thì chắc phải để sang năm. Nhưng trước mắt em vẫn tính đi học ở trung tâm luyện thi."

"....Nhắc mới nhớ, em cũng chẳng thèm đăng ký khóa học phụ đạo mùa hè luôn... Cứ nghĩ đến mấy đứa chăm chỉ học hành là cô lại thấy đau đầu thay."

Buổi học bù kết thúc bằng một bài thuyết giáo nhẹ nhàng.

Khi giáo viên đã ra về, trong lớp học giờ chỉ còn lại một mình Hari. Cậu mở điện thoại lên theo thói quen chứ chẳng định làm gì cụ thể.

"...Ơ. Mà nhắc mới nhớ, tờ vé số Super Special Jumbo công bố kết quả trúng thưởng rồi hay sao ấy nhỉ?"

Sau vài thao tác, màn hình hiện ra thông tin cậu đang tìm kiếm. Cậu lôi vài tờ vé số nằm dưới đáy cặp ra (mỗi tờ 300 yên, đối với học sinh thì cũng là một khoản kha khá nên cậu chọn mua lẻ tẻ) rồi so sánh với dãy số trúng thưởng trên màn hình.

Tờ thứ nhất, trượt ngay từ mã số đài. Tờ thứ hai, trượt. Tờ thứ ba...

Cậu không ôm hy vọng quá lớn. Đôi mắt đang lim dim lướt qua màn hình bỗng chốc mở to vào một khoảnh khắc.

"Ể…?"

Xác nhận lại. Xác nhận lại lần nữa. Rồi lại xác nhận thêm một lần nữa.

【 Giải nhì: Đài số 64 — Số: 235987 】

【 Tờ vé số đang cầm: Đài số 64 — Số: 235987 】

"Uô ô ô...?"

Đôi nhãn cầu đã mở to hết cỡ của Hari liếc nhìn sang bên cạnh. Số tiền trúng thưởng với một dãy chữ số dài dằng dặc đập thẳng vào mắt cậu.

"...................... Thật luôn à?"

Bình luận
Đang tải bình luận...
Chương "Sao cô giáo lại ở tiệm soapland thế này!?"
💬 Chat Toàn Cầu 🟢 🟡

Nhập tên hiển thị:

⚠️
✎ Đang chỉnh sửa